Hiển thị các bài đăng có nhãn chính. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn chính. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 1 tháng 1, 2013

Long Nhật chính thức chuyển giới?

Thứ ba 01/01/2013 11:04

Sau khi khiến dư luận và truyền thông sốc với bộ ảnh giả gái. Long Nhật lại xuất hiện với hình ảnh nữ giới dịu dàng và xinh đẹp không kém gì Khanh Chi Lâm.

Long Nhật chính thức chuyển giới?

Ca sĩ Long Nhật lại gây sốc với hình ảnh nữ giới khi đi mua sắm quần áo ở 1 cửa hàng thời trang dành cho nữ. Anh đội tóc giả và trang điểm khá đậm, anh đi bốt, mặc áo măng tô đen dài trông thanh thoát và đầy nữ tính.

Anh còn có những hành động và cử chỉ không khác gì 1 người “đàn bà” đang rất hạnh phúc khi được đi mau sắm. Anh chỉ chăm chú và thích thú với những chiếc áo đầm và phụ kiện dành cho nữ.

Người đi cùng Long Nhật chính là chuyên gia trang điểm Lê Duy, chị cũng là người đẹp chuyển giới từng gây sự chú ý của dư luận. Với hình ảnh nữ tính liên tục được tung ra, phải chăng Long Nhật cũng đang muốn mình giống Khanh Chi Lâm Chăng?

Ngoisao

Thứ Tư, 26 tháng 12, 2012

Sinh viên viết sai chính tả

Thứ tư 26/12/2012 19:25

Sinh viên viết đơn gởi phòng đào tạo xin “bổ xung” môn học, tốt nghiệp “trướt” thời hạn. Thậm chí, có bạn mở đầu bằng... “kính dâng lên phòng đào tạo”. Ngoài việc sai chính tả, giảng viên cũng than phiền có bài thi của sinh viên “đọc xong chẳng hiểu gì cả”.

Sinh viên viết sai chính tả

Nhiều ý kiến cho rằng việc đọc nhiều, viết nhiều sẽ nâng cao kỹ năng viết của sinh viên. Trong ảnh: Sinh viên Trường ĐH KHXH&NV (ĐH Quốc gia TP.HCM) trong giờ tự học - Ảnh: Như Hùng

Gần 20 năm dạy tiếng Việt thực hành cho sinh viên, cô Nguyễn Lan Dung - hiện là nhân viên phòng đào tạo Trường ĐH Sư phạm kỹ thuật TP.HCM - đã “sưu tầm” những đơn thư, bài thi của sinh viên viết sai chính tả, ngữ nghĩa. 

Sinh tại “Tiềng Giang”

Trong “bộ sưu tập” của cô Dung, có thể dẫn chứng những lỗi chính tả sinh viên mắc phải như: kho “tàn” văn học; một phụ nữ “sinh” đẹp; khuyên “răng” con người sống tốt hơn; gia đình có việc đột “suất” nên em phải về quê; “buột” phải dừng lại; “sửa chửa tính nhút nhác”; mạnh “dạng”; “vướn” mắc; không “sử” lý được; “bản” điểm; cố “gắn” hỗ trợ hết sức… Trong đó, một bạn viết nơi sinh của mình là “Tiềng Giang”.

“Sinh viên phải đọc nhiều, viết nhiều thì viết bớt sai, dẫn đến không sai nữa. Chúng ta kêu gọi xã hội hóa học tập nhưng đối tượng cần thiết gắn với sách vở nhất là sinh viên lại ít đọc”

Cô Dung kể một sinh viên đến phòng đào tạo nhận bằng tốt nghiệp. Bạn bị mất thẻ sinh viên nên phải làm giấy cam đoan. Trong giấy này, bạn viết: “Tôi cam đoan sẽ chịu trách nhiệm gì? khi mất thẻ sinh viên”. Bị sai đề thi, sinh viên viết đơn mong “bài thi của tôi được chấm đúng quy luật như những bài thi khác”.

Trong bài thi tiếng Việt thực hành, một sinh viên viết: “Tiếng Việt là loại chữ tượng vần, nghĩa là các vần của chữ cái a, ă, â... ghép lại rồi đánh vần tạo thành tiếng Việt”. Bạn khác lại viết: “Dân tộc ta với bề dày hơn 3.000 năm dựng nước và giữ nước”.

 “Vào đầu năm học, tôi thường yêu cầu sinh viên viết về suy nghĩ, hoài bão của bản thân. Có em cứ ngồi trơ ra. Hỏi sao em không viết thì được trả lời em không biết viết thế nào” - cô Dung nói. Theo cô Dung, lỗi sinh viên thường mắc phải nhất khi viết là chính tả, không hiểu được nghĩa của từ, sai về dấu câu và “thích đâu chấm phẩy đấy”. “Nhiều bạn không thể hiện được nội dung mình muốn đề cập và thiếu kỹ năng trình bày văn bản. Thậm chí có bạn viết lời cảm ơn trong luận văn tốt nghiệp mà câu không ra câu, nghĩa không ra nghĩa” - cô Dung nói thêm.

Thạc sĩ Nguyễn Thanh Tùng - phó trưởng phòng đào tạo Trường ĐH Văn hóa TP.HCM cho hay  nhiều đơn thư sinh viên gởi đến phòng không thể giải quyết vì không rõ về nội dung. Tương tự, thạc sĩ Nguyễn Quế Diệu (giảng viên Trường ĐH Nguyễn Huệ) cũng cho biết khi ông chấm bài thi của sinh viên, nhiều bạn viết cả đoạn dài mà không thấy chấm, phẩy, câu cú lủng củng. “Điều này gây ra khó khăn cho giảng viên khi chấm bài” - ông Diệu kết luận.

Chưa xem trọng

Nhiều ý kiến cho rằng việc sinh viên viết yếu bắt nguồn từ nhiều nguyên nhân, trong đó có việc chưa xem trọng kỹ năng viết. “Bản thân sinh viên không nghĩ viết là quan trọng nên các bạn không đầu tư. Các bạn thường sai chính tả, nội dung viết không rành mạch khiến người đọc không hiểu hết ý các bạn đề cập” - thạc sĩ Nguyễn Duy Hai, giảng viên một trường ĐH, nhìn nhận.

Trong khi đó, PGS.TS ngôn ngữ học Nguyễn Công Đức - Trường ĐH Khoa học xã hội và Nhân văn (ĐH Quốc gia TP.HCM) - cho rằng sinh viên viết “yếu quá” là do các bạn ít đọc. Thế hệ trước viết ít sai là vì thường đọc, viết. “Có bài thi mình đọc xong chẳng hiểu gì cả - ông Đức nói - Các bạn ít đọc nên âm thế nào viết thế ấy. Bên cạnh đó, khóa luận tốt nghiệp, đồ án bán đầy trên mạng chỉ việc mua, tải về cũng thủ tiêu việc đọc - nghĩ của sinh viên. Hạn chế của đọc, viết ở sinh viên dẫn đến thui chột tư duy nên viết sai. Và cái sai khá rõ là thể hiện trên bề mặt chữ viết”. Ông Đức cũng cho rằng trước đây đã có một số giải pháp được đưa ra đề nghị nhằm khắc phục hiện tượng viết sai chính tả trong giới sinh viên, song cho đến nay hình như thực trạng này còn trầm trọng hơn.

Ở một góc độ khác, thạc sĩ Nguyễn Thanh Tùng dẫn ra một số nguyên nhân khiến kỹ năng viết của sinh viên “bị mai một dần dần” như: khi đánh giá kết quả thi của sinh viên, có giảng viên hầu như chỉ chú ý chuyên môn mà bỏ qua chính tả, văn phong, cách diễn đạt... khiến sinh viên chưa chăm chút lắm cho bài viết của mình.  “Việc lạm dụng hình thức thi trắc nghiệm; một số giảng viên chỉ sử dụng máy chiếu (ứng dụng công nghệ thông tin) mà quên giảng bài bằng bảng, phấn truyền thống... cũng làm hạn chế các kỹ năng đọc, viết của sinh viên” - ông Tùng nhấn mạnh.

Còn PGS.TS Bùi Xuân Lâm - phó hiệu trưởng Trường ĐH Kỹ thuật công nghệ TP.HCM - cho rằng sự phát triển của công nghệ, sự “sáng tạo” của người trẻ khi giao tiếp bằng ngôn ngữ viết qua công nghệ cũng góp thêm nguyên nhân vào vấn đề nêu trên... “Không phải ngẫu nhiên mà hiện nhiều nhà tuyển dụng yêu cầu ứng viên viết tay đơn xin việc chứ không theo mẫu. Do đó, bên cạnh việc xem lại, đẩy mạnh dạy tiếng Việt thực hành cho sinh viên tất cả các ngành cũng nên lồng ghép thêm vào chương trình học các kỹ năng soạn thảo văn bản, cách viết các loại đơn từ... cho sinh viên” - ông Lâm đề xuất.

Đơn vị tuyển dụng e dè

Một số đơn vị tuyển dụng cho rằng kỹ năng viết cũng là một trong những “rào cản lớn” khiến họ e dè khi tuyển nhân viên bởi tiếng Việt là cái gốc, yếu tiếng Việt sẽ khó tiếp cận được những kỹ năng khác cũng như khó học tốt ngoại ngữ.

Tại hội thảo lắng nghe ý kiến nhà tuyển dụng do khoa lịch sử Trường ĐH Khoa học xã hội và Nhân văn (ĐH Quốc gia TP.HCM) tổ chức trong tháng 3-2012, một số đơn vị kêu “sinh viên không chỉ yếu tiếng Anh mà yếu cả... tiếng Việt”. TS Phạm Hữu Công - phó giám đốc Bảo tàng lịch sử TP.HCM - dẫn chứng: “Nhiều em viết sai chính tả, sai ngữ pháp, sai ngữ nghĩa, không hiểu nghĩa của từ, không phân biệt được hai chữ “chức năng”, “nhiệm vụ”. Có em còn đưa ngôn ngữ chat vào văn bản”.

Trong khi đó, bà Đinh Thị Hồng Vương, chủ tịch hội đồng quản trị một công ty về truyền thông, nơi từng tiếp nhận sinh viên mới tốt nghiệp nhận định: “Viết không đạt nhiều đến mức trở nên bình thường. Công ty tôi luôn gặp phải những “vấn nạn” về kỹ năng viết của nhân viên ở viết email, công văn, kế hoạch. Có bạn dùng ngôn ngữ nói trong văn viết, chưa biết bố cục một văn bản, kế hoạch. Các bạn giỏi chuyên môn nhưng lại kém kỹ năng này”.

Theo Áo Trắng

Sinh viên viết sai chính tả

Thứ tư 26/12/2012 19:25

Sinh viên viết đơn gởi phòng đào tạo xin “bổ xung” môn học, tốt nghiệp “trướt” thời hạn. Thậm chí, có bạn mở đầu bằng... “kính dâng lên phòng đào tạo”. Ngoài việc sai chính tả, giảng viên cũng than phiền có bài thi của sinh viên “đọc xong chẳng hiểu gì cả”.

Sinh viên viết sai chính tả

Nhiều ý kiến cho rằng việc đọc nhiều, viết nhiều sẽ nâng cao kỹ năng viết của sinh viên. Trong ảnh: Sinh viên Trường ĐH KHXH&NV (ĐH Quốc gia TP.HCM) trong giờ tự học - Ảnh: Như Hùng

Gần 20 năm dạy tiếng Việt thực hành cho sinh viên, cô Nguyễn Lan Dung - hiện là nhân viên phòng đào tạo Trường ĐH Sư phạm kỹ thuật TP.HCM - đã “sưu tầm” những đơn thư, bài thi của sinh viên viết sai chính tả, ngữ nghĩa. 

Sinh tại “Tiềng Giang”

Trong “bộ sưu tập” của cô Dung, có thể dẫn chứng những lỗi chính tả sinh viên mắc phải như: kho “tàn” văn học; một phụ nữ “sinh” đẹp; khuyên “răng” con người sống tốt hơn; gia đình có việc đột “suất” nên em phải về quê; “buột” phải dừng lại; “sửa chửa tính nhút nhác”; mạnh “dạng”; “vướn” mắc; không “sử” lý được; “bản” điểm; cố “gắn” hỗ trợ hết sức… Trong đó, một bạn viết nơi sinh của mình là “Tiềng Giang”.

“Sinh viên phải đọc nhiều, viết nhiều thì viết bớt sai, dẫn đến không sai nữa. Chúng ta kêu gọi xã hội hóa học tập nhưng đối tượng cần thiết gắn với sách vở nhất là sinh viên lại ít đọc”

Cô Dung kể một sinh viên đến phòng đào tạo nhận bằng tốt nghiệp. Bạn bị mất thẻ sinh viên nên phải làm giấy cam đoan. Trong giấy này, bạn viết: “Tôi cam đoan sẽ chịu trách nhiệm gì? khi mất thẻ sinh viên”. Bị sai đề thi, sinh viên viết đơn mong “bài thi của tôi được chấm đúng quy luật như những bài thi khác”.

Trong bài thi tiếng Việt thực hành, một sinh viên viết: “Tiếng Việt là loại chữ tượng vần, nghĩa là các vần của chữ cái a, ă, â... ghép lại rồi đánh vần tạo thành tiếng Việt”. Bạn khác lại viết: “Dân tộc ta với bề dày hơn 3.000 năm dựng nước và giữ nước”.

 “Vào đầu năm học, tôi thường yêu cầu sinh viên viết về suy nghĩ, hoài bão của bản thân. Có em cứ ngồi trơ ra. Hỏi sao em không viết thì được trả lời em không biết viết thế nào” - cô Dung nói. Theo cô Dung, lỗi sinh viên thường mắc phải nhất khi viết là chính tả, không hiểu được nghĩa của từ, sai về dấu câu và “thích đâu chấm phẩy đấy”. “Nhiều bạn không thể hiện được nội dung mình muốn đề cập và thiếu kỹ năng trình bày văn bản. Thậm chí có bạn viết lời cảm ơn trong luận văn tốt nghiệp mà câu không ra câu, nghĩa không ra nghĩa” - cô Dung nói thêm.

Thạc sĩ Nguyễn Thanh Tùng - phó trưởng phòng đào tạo Trường ĐH Văn hóa TP.HCM cho hay  nhiều đơn thư sinh viên gởi đến phòng không thể giải quyết vì không rõ về nội dung. Tương tự, thạc sĩ Nguyễn Quế Diệu (giảng viên Trường ĐH Nguyễn Huệ) cũng cho biết khi ông chấm bài thi của sinh viên, nhiều bạn viết cả đoạn dài mà không thấy chấm, phẩy, câu cú lủng củng. “Điều này gây ra khó khăn cho giảng viên khi chấm bài” - ông Diệu kết luận.

Chưa xem trọng

Nhiều ý kiến cho rằng việc sinh viên viết yếu bắt nguồn từ nhiều nguyên nhân, trong đó có việc chưa xem trọng kỹ năng viết. “Bản thân sinh viên không nghĩ viết là quan trọng nên các bạn không đầu tư. Các bạn thường sai chính tả, nội dung viết không rành mạch khiến người đọc không hiểu hết ý các bạn đề cập” - thạc sĩ Nguyễn Duy Hai, giảng viên một trường ĐH, nhìn nhận.

Trong khi đó, PGS.TS ngôn ngữ học Nguyễn Công Đức - Trường ĐH Khoa học xã hội và Nhân văn (ĐH Quốc gia TP.HCM) - cho rằng sinh viên viết “yếu quá” là do các bạn ít đọc. Thế hệ trước viết ít sai là vì thường đọc, viết. “Có bài thi mình đọc xong chẳng hiểu gì cả - ông Đức nói - Các bạn ít đọc nên âm thế nào viết thế ấy. Bên cạnh đó, khóa luận tốt nghiệp, đồ án bán đầy trên mạng chỉ việc mua, tải về cũng thủ tiêu việc đọc - nghĩ của sinh viên. Hạn chế của đọc, viết ở sinh viên dẫn đến thui chột tư duy nên viết sai. Và cái sai khá rõ là thể hiện trên bề mặt chữ viết”. Ông Đức cũng cho rằng trước đây đã có một số giải pháp được đưa ra đề nghị nhằm khắc phục hiện tượng viết sai chính tả trong giới sinh viên, song cho đến nay hình như thực trạng này còn trầm trọng hơn.

Ở một góc độ khác, thạc sĩ Nguyễn Thanh Tùng dẫn ra một số nguyên nhân khiến kỹ năng viết của sinh viên “bị mai một dần dần” như: khi đánh giá kết quả thi của sinh viên, có giảng viên hầu như chỉ chú ý chuyên môn mà bỏ qua chính tả, văn phong, cách diễn đạt... khiến sinh viên chưa chăm chút lắm cho bài viết của mình.  “Việc lạm dụng hình thức thi trắc nghiệm; một số giảng viên chỉ sử dụng máy chiếu (ứng dụng công nghệ thông tin) mà quên giảng bài bằng bảng, phấn truyền thống... cũng làm hạn chế các kỹ năng đọc, viết của sinh viên” - ông Tùng nhấn mạnh.

Còn PGS.TS Bùi Xuân Lâm - phó hiệu trưởng Trường ĐH Kỹ thuật công nghệ TP.HCM - cho rằng sự phát triển của công nghệ, sự “sáng tạo” của người trẻ khi giao tiếp bằng ngôn ngữ viết qua công nghệ cũng góp thêm nguyên nhân vào vấn đề nêu trên... “Không phải ngẫu nhiên mà hiện nhiều nhà tuyển dụng yêu cầu ứng viên viết tay đơn xin việc chứ không theo mẫu. Do đó, bên cạnh việc xem lại, đẩy mạnh dạy tiếng Việt thực hành cho sinh viên tất cả các ngành cũng nên lồng ghép thêm vào chương trình học các kỹ năng soạn thảo văn bản, cách viết các loại đơn từ... cho sinh viên” - ông Lâm đề xuất.

Đơn vị tuyển dụng e dè

Một số đơn vị tuyển dụng cho rằng kỹ năng viết cũng là một trong những “rào cản lớn” khiến họ e dè khi tuyển nhân viên bởi tiếng Việt là cái gốc, yếu tiếng Việt sẽ khó tiếp cận được những kỹ năng khác cũng như khó học tốt ngoại ngữ.

Tại hội thảo lắng nghe ý kiến nhà tuyển dụng do khoa lịch sử Trường ĐH Khoa học xã hội và Nhân văn (ĐH Quốc gia TP.HCM) tổ chức trong tháng 3-2012, một số đơn vị kêu “sinh viên không chỉ yếu tiếng Anh mà yếu cả... tiếng Việt”. TS Phạm Hữu Công - phó giám đốc Bảo tàng lịch sử TP.HCM - dẫn chứng: “Nhiều em viết sai chính tả, sai ngữ pháp, sai ngữ nghĩa, không hiểu nghĩa của từ, không phân biệt được hai chữ “chức năng”, “nhiệm vụ”. Có em còn đưa ngôn ngữ chat vào văn bản”.

Trong khi đó, bà Đinh Thị Hồng Vương, chủ tịch hội đồng quản trị một công ty về truyền thông, nơi từng tiếp nhận sinh viên mới tốt nghiệp nhận định: “Viết không đạt nhiều đến mức trở nên bình thường. Công ty tôi luôn gặp phải những “vấn nạn” về kỹ năng viết của nhân viên ở viết email, công văn, kế hoạch. Có bạn dùng ngôn ngữ nói trong văn viết, chưa biết bố cục một văn bản, kế hoạch. Các bạn giỏi chuyên môn nhưng lại kém kỹ năng này”.

Theo Áo Trắng

Thứ Năm, 20 tháng 12, 2012

Sống nhàn nhạt chính là tận thế

Thứ sáu 21/12/2012 05:03

“Mấy ngày nay tôi lo đến mức chẳng tập trung học hành gì được...” - N.T.M.Trinh (sinh viên một trường ĐH ở quận 1, TP.HCM) không giấu được vẻ hoang mang, nói. Và M.Trinh không phải là trường hợp hiếm hoi.

Sống nhàn nhạt chính là tận thế

Hoàng Mai Thy (bìa phải) - Ảnh do nhân vật cung cấp

Những ngày này ba chữ “ngày tận thế” hiện diện khắp nơi.

Ám ảnh chết sớm

Dù trong buổi nói chuyện ngày 11.12 tại Việt Nam, ông Charles Bolden - giám đốc Cơ quan Hàng không vũ trụ Hoa Kỳ NASA - đã cho rằng tin đồn về ngày tận thế 21.12.2012 là không đáng quan tâm, nhưng vẫn còn đó nhiều cá nhân hoài nghi về nhận định trên.

“Không tin sao được khi mỗi ngày lại thấy nhiều tin về động đất, sóng thần, bão lớn... xảy ra khắp nơi. Vừa rồi lại xuất hiện hiện tượng ba mặt trời cùng lúc” - M.Trinh bày tỏ. Tương tự, H.Quang (22 tuổi, Q.3) cho biết bản thân bị ám ảnh bởi thông tin người dân ở những quốc gia Mỹ, Anh, Nga... ùn ùn đi mua hàng dự trữ. Lịch đi học, đi làm thêm và luyện tập thể thao bị hủy, H.Quang ngồi bên laptop từ sáng tới tối và cập nhật liên tục thông tin về ngày tận thế.

Điều gì đáng sợ hơn?

Bạn Nguyễn Anh Thư (ĐH Luật TP.HCM) cho rằng hiện tượng này xảy ra phần lớn do các bạn trẻ bị ảnh hưởng bởi hiệu ứng tâm lý đám đông. Dù với lý do nào thì theo Nguyễn Hoài Đảm (Học viện Báo chí - tuyên truyền): “Việc sợ đến mức ám ảnh là không ổn, càng đáng lo hơn khi số người trẻ rơi vào dạng này ở VN không ít”.

“Khủng hoảng về giá trị tinh thần trong bản thân mỗi người, xã hội mới là thứ “tận thế” đáng sợ, đáng quan tâm nhất ở người trẻ vào lúc này”

Theo Hoài Đảm, thay vì ngồi tưởng tượng điều viển vông, người trẻ cần dành thời gian để tập trung làm việc, học hành hoặc nghĩ đến những phận đời kém may mắn hơn mình nhưng vẫn nỗ lực vươn lên, sống tha thiết và hết mình. “Sống như thế nào là lựa chọn của mỗi người nhưng hãy nghĩ nếu chúng ta sống vô ích, vô tâm, thấy mỗi ngày trôi qua đều quá dài, vô nghĩa... thì liệu có khác ngày tận thế là mấy?” - Hoài Đảm nói.

Khánh Linh và Anh Thư lại có góc nhìn lạc quan với câu hỏi “nếu ngày tận thế có thật?”. Theo hai bạn, đây sẽ là dịp để người trẻ nhìn lại khoảng thời gian đã sống, có động lực làm những điều ý nghĩa mà trước giờ bản thân chưa can đảm thực hiện. “Có thể bắt đầu bằng những thứ đơn giản như học cách tha thứ, xin lỗi hoặc ôm lấy ba mẹ, người thân và gửi họ những lời yêu thương. Sống vui và hết mình với từng phút trôi qua”, Khánh Linh nói.

Thạc sĩ xã hội học Trần Thị Ngọc Nhờ (giảng viên ĐH KHXH&NV TP.HCM) phân tích: “Việc nhiều người trở nên lo lắng là dễ hiểu bởi con người hầu hết được dạy để có khả năng ứng phó với mọi tình huống, trừ... cái chết. Ai cũng có khuynh hướng sợ và không muốn nhắc tới hay đối diện cái chết”.

Nhưng bà cũng cho rằng nếu một người chỉ sống nhàn nhạt, luôn thấy thời gian trôi qua quá dài hoặc phung phí thời gian cho những điều vô bổ, sống thiếu cảm xúc... thì đó không phải là “sống” thật sự mà chỉ là “tồn tại”, và đó sẽ chính là đối tượng dễ bị hoảng loạn nhất khi đối mặt với ngày tận thế. Bà cho rằng người sống hết mình sẽ không quá lo sợ trước bất cứ hoàn cảnh nào.

Khủng hoảng về giá trị tinh thần trong bản thân mỗi người, xã hội mới là thứ “tận thế” đáng sợ, đáng quan tâm nhất ở người trẻ vào lúc này” - ThS Nhờ đúc kết.

HOÀNG MAI THY (du học sinh ngành hóa học Trường ĐH Paris 5 - Descartes): Sống trọn vẹn từng phút

Những ngày gần đây, vài bạn bè tôi hoang mang về ngày tận thế. Các bạn uể oải đi làm, uể oải đến trường vì bảo “chăm chỉ để làm gì?” và lo lắng mọi nỗ lực sẽ vô nghĩa, mọi thành quả sẽ tan thành mây khói vào ngày 21.12. Thậm chí có người mua vé máy bay về Việt Nam với gia đình. Nhưng phần lớn số người tôi quen biết đều tỏ ra bình thản, giữ nhịp sống bình thường, học hành và làm việc như thường lệ.

Chuyện tận thế được chúng tôi đọc trên mạng, kể cho nhau nghe như chuyện phiếm. Đặt giả thuyết rằng nếu ngày mai là ngày tận thế, chúng tôi - những người đang sống trọn từng phút, làm việc chăm chỉ mỗi ngày - không cảm thấy chút gì hối tiếc. Tôi nghĩ vin vào ngày tận thế để lười nhác hay chán đời là điều không nên chút nào. Ai cũng sẽ chết một lần trong đời, vì sao phải quá lo lắng nếu bạn đã sống một khoảng thời gian đẹp, ý nghĩa?

NGUYỄN QUỐC TẤN PHÚ (21 tuổi - du học sinh Trường cao đẳng cộng đồng quận Broome, New York, Mỹ): Đừng để mất đi mới hối tiếc!

Tận thế đối với tôi là ngày không còn hiện diện trên cuộc đời này, không cần đến mức toàn nhân loại bị diệt vong. Chúng ta thường chỉ nhận ra điều gì là quý giá nhất khi sắp đánh mất chúng. Nhưng tồi tệ hơn là khi đã nhận biết được điều này mà không còn cơ hội để cứu vãn. Lỗi lầm trong cuộc sống là không thể tránh khỏi nhưng chúng ta có thể hạn chế đến mức tối đa, bởi có thể ngày mai sẽ không còn cơ hội cho mình chuộc lại lỗi lầm. Thật sự nếu 21.12.2012 là ngày tận thế, điều hối tiếc lớn nhất của tôi là chưa làm được gì đền đáp công ơn cha mẹ. Tôi luôn tâm niệm sẽ nỗ lực hết mình để mang lại niềm vui đến những người xung quanh, để cho ngày tận thế dù có xảy ra, tôi mong được nhìn thấy nụ cười của những người mình từng giúp đỡ. Chỉ đơn giản vậy thôi!

TRẦN THẢO NGUYÊN (27 tuổi - nhân viên Công ty cổ phần Phân bón và hóa chất dầu khí Đông Nam bộ): Yêu thương làm cuộc đời ý nghĩa  

Không phải đợi đến ngày 21.12 như người ta đang lao xao, mà mỗi ngày tận thế vẫn đã và đang diễn ra xung quanh tôi. Tôi thấy có người thanh thản khép lại cuộc đời khi đã sống đủ với cuộc sống, lại có người còn chưa sống đủ cũng phải ra đi.

Ở tuổi 27, dĩ nhiên tôi còn nhiều hoài bão, nhiều dự định. Tôi vẫn đang nỗ lực mỗi ngày để phân bổ cuộc sống riêng một cách công bằng nhất cho bản thân, gia đình và công việc, để đến ngày mà mọi người gọi là tận thế, tôi thong dong đón nhận mà không phải chạy đôn chạy đáo vì sợ “không còn kịp nữa”.

Đời tưởng dài mà lại ngắn. Hãy trân quý từng phút giây quý giá của cuộc sống. Những bộn bề, lo toan của cuộc sống từng khiến mình đánh mất nhiều điều. Nếu tận thế đến thật, đó là điều nhân loại không thể thay đổi được. Nhưng sống yêu thương nhiều hơn thì hoàn toàn trong tầm tay của mỗi người. Và cũng chỉ có yêu thương mới là khởi đầu cho mọi điều tốt đẹp giữa cuộc sống này.

LÊ NGUYỄN NAM PHƯƠNG (30 tuổi - chuyên viên công nghệ thông tin Công ty cổ phần hàng không VietJet): Muốn sống nhiều hơn cho cộng đồng

Mỗi buổi sáng thức dậy, với một người có thể là ngày tận thế. Cái chết có thể đến với bất kỳ ai, vào bất kỳ thời điểm nào nên với tôi, ngày tận thế có hay không cũng không là vấn đề nghiêm trọng. Điều quan trọng là bản thân mỗi người đã sống như thế nào để khi cái chết bất ngờ ập đến, cảm giác trong thâm tâm là sự bình thản. Bình thản vì mình đã sống một cuộc sống có đóng góp, dù không nhiều; sống không lầm đường lạc lối, không phương hại đến ai. Mặc dù ở tuổi của tôi, nếu phải đột ngột chấm dứt sự sống, thật không tránh khỏi chút cảm giác hối tiếc vì vẫn chưa làm được “cái gì đó” cho xã hội. Chỉ tiếc là 30 năm đầu của đời người, đa số chỉ biết “sống” cho mình - loay hoay chuyện học hành, kiếm tiền, lập gia đình...

Tôi từng gặp nhiều người mà đồng tiền họ kiếm được từ cả tuần vất vả chật vật cũng không đủ trả một chầu cà phê của tôi hoặc bạn bè đồng lứa, điều đó thôi thúc tôi muốn được sống vì cộng đồng nhiều hơn, chia sẻ với những hoàn cảnh kém may mắn hơn - điều mà tôi vẫn chưa làm được trong suốt 30 năm qua.

Theo Tuổi Trẻ

Sống nhàn nhạt chính là tận thế

Thứ sáu 21/12/2012 05:03

“Mấy ngày nay tôi lo đến mức chẳng tập trung học hành gì được...” - N.T.M.Trinh (sinh viên một trường ĐH ở quận 1, TP.HCM) không giấu được vẻ hoang mang, nói. Và M.Trinh không phải là trường hợp hiếm hoi.

Sống nhàn nhạt chính là tận thế

Hoàng Mai Thy (bìa phải) - Ảnh do nhân vật cung cấp

Những ngày này ba chữ “ngày tận thế” hiện diện khắp nơi.

Ám ảnh chết sớm

Dù trong buổi nói chuyện ngày 11.12 tại Việt Nam, ông Charles Bolden - giám đốc Cơ quan Hàng không vũ trụ Hoa Kỳ NASA - đã cho rằng tin đồn về ngày tận thế 21.12.2012 là không đáng quan tâm, nhưng vẫn còn đó nhiều cá nhân hoài nghi về nhận định trên.

“Không tin sao được khi mỗi ngày lại thấy nhiều tin về động đất, sóng thần, bão lớn... xảy ra khắp nơi. Vừa rồi lại xuất hiện hiện tượng ba mặt trời cùng lúc” - M.Trinh bày tỏ. Tương tự, H.Quang (22 tuổi, Q.3) cho biết bản thân bị ám ảnh bởi thông tin người dân ở những quốc gia Mỹ, Anh, Nga... ùn ùn đi mua hàng dự trữ. Lịch đi học, đi làm thêm và luyện tập thể thao bị hủy, H.Quang ngồi bên laptop từ sáng tới tối và cập nhật liên tục thông tin về ngày tận thế.

Điều gì đáng sợ hơn?

Bạn Nguyễn Anh Thư (ĐH Luật TP.HCM) cho rằng hiện tượng này xảy ra phần lớn do các bạn trẻ bị ảnh hưởng bởi hiệu ứng tâm lý đám đông. Dù với lý do nào thì theo Nguyễn Hoài Đảm (Học viện Báo chí - tuyên truyền): “Việc sợ đến mức ám ảnh là không ổn, càng đáng lo hơn khi số người trẻ rơi vào dạng này ở VN không ít”.

“Khủng hoảng về giá trị tinh thần trong bản thân mỗi người, xã hội mới là thứ “tận thế” đáng sợ, đáng quan tâm nhất ở người trẻ vào lúc này”

Theo Hoài Đảm, thay vì ngồi tưởng tượng điều viển vông, người trẻ cần dành thời gian để tập trung làm việc, học hành hoặc nghĩ đến những phận đời kém may mắn hơn mình nhưng vẫn nỗ lực vươn lên, sống tha thiết và hết mình. “Sống như thế nào là lựa chọn của mỗi người nhưng hãy nghĩ nếu chúng ta sống vô ích, vô tâm, thấy mỗi ngày trôi qua đều quá dài, vô nghĩa... thì liệu có khác ngày tận thế là mấy?” - Hoài Đảm nói.

Khánh Linh và Anh Thư lại có góc nhìn lạc quan với câu hỏi “nếu ngày tận thế có thật?”. Theo hai bạn, đây sẽ là dịp để người trẻ nhìn lại khoảng thời gian đã sống, có động lực làm những điều ý nghĩa mà trước giờ bản thân chưa can đảm thực hiện. “Có thể bắt đầu bằng những thứ đơn giản như học cách tha thứ, xin lỗi hoặc ôm lấy ba mẹ, người thân và gửi họ những lời yêu thương. Sống vui và hết mình với từng phút trôi qua”, Khánh Linh nói.

Thạc sĩ xã hội học Trần Thị Ngọc Nhờ (giảng viên ĐH KHXH&NV TP.HCM) phân tích: “Việc nhiều người trở nên lo lắng là dễ hiểu bởi con người hầu hết được dạy để có khả năng ứng phó với mọi tình huống, trừ... cái chết. Ai cũng có khuynh hướng sợ và không muốn nhắc tới hay đối diện cái chết”.

Nhưng bà cũng cho rằng nếu một người chỉ sống nhàn nhạt, luôn thấy thời gian trôi qua quá dài hoặc phung phí thời gian cho những điều vô bổ, sống thiếu cảm xúc... thì đó không phải là “sống” thật sự mà chỉ là “tồn tại”, và đó sẽ chính là đối tượng dễ bị hoảng loạn nhất khi đối mặt với ngày tận thế. Bà cho rằng người sống hết mình sẽ không quá lo sợ trước bất cứ hoàn cảnh nào.

Khủng hoảng về giá trị tinh thần trong bản thân mỗi người, xã hội mới là thứ “tận thế” đáng sợ, đáng quan tâm nhất ở người trẻ vào lúc này” - ThS Nhờ đúc kết.

HOÀNG MAI THY (du học sinh ngành hóa học Trường ĐH Paris 5 - Descartes): Sống trọn vẹn từng phút

Những ngày gần đây, vài bạn bè tôi hoang mang về ngày tận thế. Các bạn uể oải đi làm, uể oải đến trường vì bảo “chăm chỉ để làm gì?” và lo lắng mọi nỗ lực sẽ vô nghĩa, mọi thành quả sẽ tan thành mây khói vào ngày 21.12. Thậm chí có người mua vé máy bay về Việt Nam với gia đình. Nhưng phần lớn số người tôi quen biết đều tỏ ra bình thản, giữ nhịp sống bình thường, học hành và làm việc như thường lệ.

Chuyện tận thế được chúng tôi đọc trên mạng, kể cho nhau nghe như chuyện phiếm. Đặt giả thuyết rằng nếu ngày mai là ngày tận thế, chúng tôi - những người đang sống trọn từng phút, làm việc chăm chỉ mỗi ngày - không cảm thấy chút gì hối tiếc. Tôi nghĩ vin vào ngày tận thế để lười nhác hay chán đời là điều không nên chút nào. Ai cũng sẽ chết một lần trong đời, vì sao phải quá lo lắng nếu bạn đã sống một khoảng thời gian đẹp, ý nghĩa?

NGUYỄN QUỐC TẤN PHÚ (21 tuổi - du học sinh Trường cao đẳng cộng đồng quận Broome, New York, Mỹ): Đừng để mất đi mới hối tiếc!

Tận thế đối với tôi là ngày không còn hiện diện trên cuộc đời này, không cần đến mức toàn nhân loại bị diệt vong. Chúng ta thường chỉ nhận ra điều gì là quý giá nhất khi sắp đánh mất chúng. Nhưng tồi tệ hơn là khi đã nhận biết được điều này mà không còn cơ hội để cứu vãn. Lỗi lầm trong cuộc sống là không thể tránh khỏi nhưng chúng ta có thể hạn chế đến mức tối đa, bởi có thể ngày mai sẽ không còn cơ hội cho mình chuộc lại lỗi lầm. Thật sự nếu 21.12.2012 là ngày tận thế, điều hối tiếc lớn nhất của tôi là chưa làm được gì đền đáp công ơn cha mẹ. Tôi luôn tâm niệm sẽ nỗ lực hết mình để mang lại niềm vui đến những người xung quanh, để cho ngày tận thế dù có xảy ra, tôi mong được nhìn thấy nụ cười của những người mình từng giúp đỡ. Chỉ đơn giản vậy thôi!

TRẦN THẢO NGUYÊN (27 tuổi - nhân viên Công ty cổ phần Phân bón và hóa chất dầu khí Đông Nam bộ): Yêu thương làm cuộc đời ý nghĩa  

Không phải đợi đến ngày 21.12 như người ta đang lao xao, mà mỗi ngày tận thế vẫn đã và đang diễn ra xung quanh tôi. Tôi thấy có người thanh thản khép lại cuộc đời khi đã sống đủ với cuộc sống, lại có người còn chưa sống đủ cũng phải ra đi.

Ở tuổi 27, dĩ nhiên tôi còn nhiều hoài bão, nhiều dự định. Tôi vẫn đang nỗ lực mỗi ngày để phân bổ cuộc sống riêng một cách công bằng nhất cho bản thân, gia đình và công việc, để đến ngày mà mọi người gọi là tận thế, tôi thong dong đón nhận mà không phải chạy đôn chạy đáo vì sợ “không còn kịp nữa”.

Đời tưởng dài mà lại ngắn. Hãy trân quý từng phút giây quý giá của cuộc sống. Những bộn bề, lo toan của cuộc sống từng khiến mình đánh mất nhiều điều. Nếu tận thế đến thật, đó là điều nhân loại không thể thay đổi được. Nhưng sống yêu thương nhiều hơn thì hoàn toàn trong tầm tay của mỗi người. Và cũng chỉ có yêu thương mới là khởi đầu cho mọi điều tốt đẹp giữa cuộc sống này.

LÊ NGUYỄN NAM PHƯƠNG (30 tuổi - chuyên viên công nghệ thông tin Công ty cổ phần hàng không VietJet): Muốn sống nhiều hơn cho cộng đồng

Mỗi buổi sáng thức dậy, với một người có thể là ngày tận thế. Cái chết có thể đến với bất kỳ ai, vào bất kỳ thời điểm nào nên với tôi, ngày tận thế có hay không cũng không là vấn đề nghiêm trọng. Điều quan trọng là bản thân mỗi người đã sống như thế nào để khi cái chết bất ngờ ập đến, cảm giác trong thâm tâm là sự bình thản. Bình thản vì mình đã sống một cuộc sống có đóng góp, dù không nhiều; sống không lầm đường lạc lối, không phương hại đến ai. Mặc dù ở tuổi của tôi, nếu phải đột ngột chấm dứt sự sống, thật không tránh khỏi chút cảm giác hối tiếc vì vẫn chưa làm được “cái gì đó” cho xã hội. Chỉ tiếc là 30 năm đầu của đời người, đa số chỉ biết “sống” cho mình - loay hoay chuyện học hành, kiếm tiền, lập gia đình...

Tôi từng gặp nhiều người mà đồng tiền họ kiếm được từ cả tuần vất vả chật vật cũng không đủ trả một chầu cà phê của tôi hoặc bạn bè đồng lứa, điều đó thôi thúc tôi muốn được sống vì cộng đồng nhiều hơn, chia sẻ với những hoàn cảnh kém may mắn hơn - điều mà tôi vẫn chưa làm được trong suốt 30 năm qua.

Theo Tuổi Trẻ